Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng


Người đàn bà này, tôi đã chấp nhận tất cả quá khứ của cô để cô trả lại tôi như thế sao?
Tôi trở về nhà trong tâm trạng đầy đau đớn. Tôi đã sống với cô thế nào mà cô đối xử với tôi như thế?.
Có lẽ bất cứ thứ gì trên cuộc đời này đều có giá trị của nó em ạ, quan trọng là chúng ta chưa nhận ra cái giá trị ấy mà thôi. Tôi cũng đau lắm chứ. Đúng, em là đồ bỏ đi. Nhưng là đồ bỏ đi mà tôi thấy nuối tiếc nhất trong cuộc đời này.
Tôi quen Ly trong một lần đi dự đám cưới của một người bạn. Lúc đó Ly vừa chia tay người yêu. Sau lần đó tôi và Ly thường xuyên gặp nhau trò chuyện như một người bạn.
Ly không ngần ngại tâm sự về cuộc tình ngang trái và những lỡ dở của mình. Người yêu của Ly- người đàn ông đã lấy đi của Ly rất nhiều thứ mà có lẽ sẽ khó có người đàn ông nào biết được sự thật ấy dám lấy Ly làm vợ.
Vợ vắng nhà, chồng rủ nữ đồng nghiệp đến “bàn công việc” qua đêm
Ảnh minh họa.
Thời gian qua đi, tôi không biết mình yêu Ly từ lúc nào nữa. Chúng tôi kết hôn sau đó 1 năm. Chung sống được hơn 3 năm thì mọi chuyện xảy ra khiến quan hệ chúng tôi lâm vào bế tắc.
Đỉnh điểm của sự rạn nứt ấy là khi chính mắt tôi bắt gặp vợ tay trong tay vào khách sạn với 1 người đàn ông- cái người đã dày vò cô ấy cho đến khi cô ấy gặp tôi.
Khoảng cách rất gần, vợ tôi lướt qua khiến tôi sững sờ. Mùi hương ấy- mùi của vợ tôi có đi xen giữa 100 người đàn bà tôi cũng không thể nhận lầm được.
Tôi ngồi thụp xuống ghế giữa sảnh khách sạn. Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi thấy vợ tôi vui như thế. Tôi lặng lẽ theo vợ tôi lên phòng khách sạn. Tôi gõ mạnh cửa phòng, tiếng vợ tôi toát ra khiến tôi sững sờ: “Ai đấy?”
Tôi thỏ thẻ: “Em là nhân viên khách sạn ạ”.
Cánh cửa phòng bỗng mở hờ và vợ tôi thò đầu ra, tôi xô mạnh cửa vào người đàn ông đã ruồng bỏ vợ tôi hơn 4 năm trước đang ôm eo vợ tối phía sau cánh cửa.
Tôi phải làm gì đây Ly. Tôi muốn tát vào mặt thằng khốn đó- kẻ đã phản bội em. Tôi muốn tát vào mặt em- kẻ đã phản bội tôi. Nhưng tôi lại không thể làm được. Tôi muốn xây dựng tất cả từ sự đổ vỡ trong trái tim em bằng tình yêu của Tôi. Nhưng có lẽ tôi đã lầm.
Mặt Ly tái mét nhìn tôi và liên tục nói: “Anh phải tin em. Anh phải tin em. Em với anh ấy chỉ tâm sự thôi mà”.
Tôi nhìn Ly từ chân đến đầu, tôi đưa bàn tay vuốt nhẹ mái tóc vợ tôi, nỗi đau khiến tôi nghẹn ứ cả cổ. “Người đàn bà này, tôi đã chấp nhận tất cả quá khứ của cô để cô trả lại tôi như thế sao.”
Tôi hét lên như một con dã thú: “Đồ khốn. Cô là đồ bỏ đi- đồ bỏ đi mà tôi đã nhặt về”. Nói xong tôi lao mình ra cửa lòng đầy chát chúa. Nước mắt túa ra, tôi không muốn ai nhìn thấy tôi khóc. Ly mối tình tay 3 này chúng ta đã bắt đầu với nhau từ khi nào?
Chẳng lẽ bởi bấy lâu nay tôi chỉ là kẻ lấp chỗ trống trong cuộc đời em. Tôi muốn níu tay em, nhưng tôi lại không thể cầm nổi bàn tay em lên. Tôi đã từng có em, nhưng lẽ nào tôi chỉ có em khi người đàn ông đó vứt bỏ em và em cũng vứt bỏ tôi mỗi khi người ấy quay trở lại tìm em.
Tôi hận em. Tôi thề sẽ bỏ em, sẽ đạp em xuống ngay từ giây phút tôi nhìn thấy em đi cùng người khác. Tôi muốn bóp nát tất cả. Tôi sẽ khiến em phải trả giá vì em dám lừa dối tôi.
Nhưng tại sao, khi trở về căn nhà này- căn nhà mà chúng ta từng chung sống tôi lại không thể làm được điều đó. Tôi muốn giữ tay em. Tôi muốn ôm em vào lòng mà khóc thút thít. Vì sao tôi lại yếu đuối như thế?
Ly, có khi nào em lặng nghĩ có một người đàn ông đã cúi xuống để cùng em đứng dậy. Có khi nào em lặng nghĩ, có người dám chấp nhận tất cả để yêu em?
Tôi yêu em nhưng em yêu ai? Liệu tôi có nên tiếp tục mối tình vợ chồng gian dối này nữa không?
(Theo: Phunutoday.vn)

Tôi cũng thực sự không nghĩ mình có lỗi với người chồng sau này (nếu có) vì đã từng ngủ với người đàn ông khác. Bởi lúc đó tôi đâu biết anh ta là ai mà lại có lỗi. Lỗi là lỗi ở chỗ nào?
Tôi 27 tuổi, nói già tất nhiên là chưa nhưng cũng không ai gọi là trẻ. Bạn bè lấy chồng, cưới vợ cũng hơn phân nửa nhưng còn may vẫn còn một số đứa vẫn…kiên trì bám cảnh cô đơn nên tôi vẫn có nơi hẹn hò khi buồn chán.
Cũng như mọi người, tôi cũng bị mami hối thúc chuyện cưới hỏi. Nhưng giục nhiều nên chắc cũng… nản và gần đây mẹ đã thôi ca bài ca muôn thuở là “nhà người ta đã có cháu ngoại, cháu nội đầy rồi chẳng bù cho nhà mình…. la la la”. Thật ra, sống đến tuổi này tôi đột nhiên mắc bệnh… ngại lấy chồng vì cứ theo suy nghĩ của tôi thì lấy chồng “mất nhiều hơn được”.
Điều đầu tiên mà tôi nghĩ đó là sự mất tự do. Những điều đao to búa lớn thì không nói, chỉ nói 1 điều thôi là lấy chồng rồi làm gì có thời gian đi du lịch, làm gì có thời gian cà phê với bạn bè, đi shopping hay đơn giản hơn là ngủ nướng vào sáng thứ 7, chủ nhật hoặc đi coi phim cuối tuần, có chồng rồi thì đi làm chỉ biết chạy thục mạng về nhà nấu ăn thôi.
iblog.vn
Điều thứ hai, khi lấy chồng sẽ tự dưng đổi chức thành “osin”. Trong khi hiện tôi sống với gia đình, ăn mặc ngủ đều có người lo, hiếm khi phải động tay vào cái gì. Chỉ trừ những hôm thứ 7, tôi muốn tự tay nấu ăn cho cả nhà thì mới làm việc 1 chút còn bình thường thì rất thảnh thơi.
Tôi vốn biết, mình không phải mẫu phụ nữ của gia đình. Ngay từ nhỏ, tôi đã có ý nghĩ không lập gia đình rồi vì gia đình bố mẹ tôi không hạnh phúc, ly thân từ khi tôi còn rất nhỏ nên tôi chưa bao giờ tin vào những lời hứa hẹn hay mơ mộng rằng sẽ có một cuộc tình bất biến theo thời gian. Với lại, hình như chuẩn lấy vợ của các anh hiện nay quá cao, tôi tự hỏi mình quả thật không đạt.
Thứ nhất, tôi không đẹp. Phải nói thế này, đẹp theo chuẩn chân dài, mặt trái xoan, môi chúm chím thì tôi thật sự xấu rồi. Ngày trước tướng tôi y như con trai, tóc cắt ngắn, mặc áo thun quần lửng, dép lê, bạn bè tôi coi tôi là “thằng” hơn là “con”.
Vài năm trở lại đây thì có khá hơn chút ít. Nói tới xấu-đẹp tôi lại thấy có nhiều việc cũng buồn cười. Những người bạn nước ngoài của tôi luôn khẳng định là tôi đẹp. Họ dùng rất nhiều từ người ta nói về các cô gái đẹp để gọi tôi. Có lẽ do “con mắt” của chúng ta khác nhau chăng, Việt Nam thích chân dài thay vì cái mông bự, thích môi mỏng chúm chím thay vì đôi môi như A.Jolie, cộng thêm thân hình thấp, tròn nên tôi cứ bị coi là hàng… cá sấu.
Thứ hai, tôi không nữ tính. Tôi không biết con gái khác thì thế nào, chứ tôi thì chẳng thích nhờ ai cái gì cả. Gặp chuyện thì tự mình giải quyết, cần đi đâu cũng tự mình đi, nhiều khi đi du lịch, hứng lên là tôi đi chơi 1 mình. Tôi từng học võ, từng chơi đá banh, thích hầu hết các môn thể thao và cũng thích thức đêm thức hôm coi đá bóng và la hét rầm trời khi đội nhà thắng.
Tôi cũng luôn cho rằng, con người nên có tật xấu (chỉ cần không hại ai), chỉ cần bản thân thấy thích. Tôi cũng có đầy tật xấu: tôi ghiền cafe, biết uống rượu, bia, tôi biết chơi hầu hết các loại bài bạc (nhưng không chơi ăn tiến vì cam kết trước đây với mẹ) cho nên, bạn trai tôi uống rượu và hút thuốc tôi cũng không coi đó là điều xấu, cũng chẳng có ý bắt sửa đổi.
Tôi cũng kết giao với nhiều loại bạn bè, trong đó, đàng hoàng tử tế có nhiều, giám đốc cũng có nhưng les, gay, thậm chí cave cũng có. Đối với tôi mọi người đều bình đẳng, có người tốt cũng có người xấu nhưng tôi không đánh giá sự tốt đẹp của người khác qua giới tính hay công việc mà là qua giao tiếp. Người tôi đánh giá là tốt thì tôi chơi, không thì thôi. Tôi cũng không ngại chơi với những người đó tôi sẽ bị đánh giá này nọ.
Tôi cũng chưa bao giờ nghĩ phải sống cho vừa mắt người khác. Tôi không ngại người khác đánh giá mình thế nào, thước đo của người khác không là cái gì đối với tôi cả.
Đối với tình yêu, chưa bao giờ tôi bắt đầu mối quan hệ với người đàn ông nào với ý nghĩ là “mình sẽ là vợ anh ta” cả. Chuyện kết hôn sẽ diễn ra nếu tình cảm đủ lâu, đủ tin, đủ yêu và cũng hiểu nhau đủ để chấp nhận nhau. Quy tắc là tôi không thay đổi anh thì anh cũng đừng cố bắt tôi sống theo ý anh. Nếu có bất đồng thì cách giải quyết là cùng bàn bạc và đưa ra các cam kết, cả 2 cùng nhượng bộ.
Thứ 3, tôi quan niệm rất thoáng về tình dục. Từ đầu, tôi đã nghĩ tình dục là thứ làm người ta vui và không phủ nhận tôi rất thích tình dục. Tôi coi tình dục cũng là điều bình thường, điều người ta có thể nói chứ không cúi gầm mặt, hai má đỏ lừ hay kì thị những người nói về tình dục là những kẻ xấu xa.
Thật sự tôi xem tình dục như ăn uống hay hít thở thôi. Tại sao người ta lại không phân ra những kẻ ăn món này là kẻ xấu xa, những kẻ ăn món kia là cao quý, trong khi lại coi tình dục là điều xấu hổ?!
Tôi cũng cực kỳ ghét những người đánh đồng tình dục với nhân phẩm. Tức cười những việc mà một người trưởng thành, tâm lý và thể trạng bình thường đều thực hiện thì có gì là xấu xa chứ.
Cũng như tiền, bản chất tình dục không xấu xa, chỉ có những người vì nó mà làm ra điều xấu xa, việc đó thì ai kiểm soát được. Vì tôi có quan niệm này nên tất nhiên, tôi ngủ với bạn trai mình nhưng cũng không nghĩ rằng sẽ thuộc về người này hay phải trói buộc anh ta.
Tuy nhiên, quan niệm này không có nghĩa là tôi có thể quan hệ với bất kì ai, hoặc có thể tùy tiện trong việc leo lên giường với người khác. Cũng từng có những món tiền đề nghị bằng cả tháng lương của tôi nếu chỉ đi với họ 1 đêm. Cũng có đại gia muốn nuôi tôi làm “rau xanh” với những lời hứa đầy mùi vật chất.
Thật ra, nói tôi không dao động thì không đúng, nhưng 1 là tôi không hay làm gì mà bị ép buộc. Vả lại, nếu tự bán thân thì đến chính tôi cũng tự khinh mình, làm sao trách nếu người khác khinh. Nên tôi tự nghĩ làm người nghèo thanh thản còn hơn.
Điều này chỉ có nghĩa là tôi không ôm khư khư cái màng đến khi đám cưới. Tôi cũng chẳng có ý định bẫy ai bắt họ có trách nhiệm với mình. Với bạn trai, ngay từ đầu tôi đã nói rõ “anh không phải người đầu tiên của em” và cam kết giữa chúng tôi không phải là sẽ mãi mãi yêu nhau. Nếu một mai anhta yêu 1 người khác anh cho là hợp hơn hoặc tốt hơn tôi, chỉ cần thẳng với tôi và chúng tôi sẽ kết thúc mọi thứ.
Ràng buộc nhau làm gì nếu chẳng còn tình cảm. Nếu không giữ được trái tim người đó, tôi cũng không muốn giữ lại thứ gì khác. Tôi cũng thực sự không nghĩ mình có lỗi với người chồng sau này (nếu có) vì đã từng ngủ với người đàn ông khác. Lúc đó tôi biết anh ta là ai mà lại có lỗi. Lỗi là lỗi ở chỗ nào?
Điều quan trọng nhất để tôi khó nghĩ đến việc lấy chồng là hơn ai hết, tôi rất yêu chính bản thân mình. Tôi nuông chiều bản thân và luôn tận hưởng cuộc sống theo cách của mình. Tôi hạnh phúc khi ở bên gia đình và chỉ muốn được như vậy mãi.
Vì quá yêu mình nên sự tự trọng của tôi rất cao. Nếu người đàn ông của mình mà nói “Cô có thể ngủ với tôi cũng có thể ngủ với người khác” hay “Loại như cô thì thế này thế kia” chắc chắn 1 điều là sẽ biến mất khỏi cuộc đời tôi ngay, hoặc tôi sẽ tự biến mất khỏi cuộc đời họ.
Tuy nhiên, những điều này chỉ là đề phòng rủi ro vì đọc quá nhiều mục tâm sự thôi.. .chứ thực ra tôi có thể biết được ai đến với mình vì tình yêu và ai đến vì tình dục. Loại đàn ông có thể nói ra những câu đó thì tôi không bao giờ “mơ” tới.
Tôi cũng mong những bạn gái đã trót trao thân cho những gả Sở khanh hãy cố gắng bình tâm lại. Cuộc đời mà, không phải bạn đi đúng đường thì xe sẽ không bao giờ đụng bạn. Cứ coi nó là xui rủi, cứ coi nó là 1 bài học, cứ coi đó là thử thách.
Ai ngã mà lại không đau, nhưng ngồi than khóc mãi sự việc cũng đã xảy ra rồi, đâu thể nào quay lại được nữa. Cuộc đời còn dài và chắc chắn còn tươi đẹp, các bạn sẽ tìm người đàn ra người đàn ông tốt hơn. Hãy cứ nghĩ là, các bạn xứng đáng được một người đàn ông tốt hơn.
Phương Thảo


Mặc dù biết mình cưới đúng “cô vợ máu lửa” và không hề “hiền” nhưng tôi thật sự không tưởng tượng nổi mức độ “chơi trội” của vợ lại cao đến thế!

Tôi từ nhỏ đến lớn đều ‘đóng khung” trong bộ dạng hiền lành, nhẫn nhịn và luôn sợ mất lòng người khác. Vì thế, ai nói xấu sau lưng hay bắt bẻ tôi, tôi đều cố chịu hoặc làm lơ bỏ qua cho họ. Có lẽ vì hiền và nhát gái quá mà mãi 27 tuổi tôi cũng chẳng có nổi một mối tình đúng nghĩa trong khi chúng bạn đã có con bồng con bế.
Rồi tôi gặp "cô vợ máu lửa” của tôi trong một dịp tình cờ. Hôm ấy là sinh nhật tôi, 2 thằng bạn thân kiên quyết đưa tôi đi bar “phá đời trai trẻ”. 
Hồi giờ tôi chưa từng đặt chân vào bar nên trông bộ dạng chẳng khác nào “nhà quê xuống phố”. Tôi chỉ dám ngồi im một chỗ uống bia còn mấy anh bạn thì ra nhảy nhót và tán gái. Nói thật chứ tôi chẳng thích cái nơi ồn ào này lắm, không hợp với tính cách của tôi.
Rồi có một cô nàng chủ động đến mời bia và rủ tôi nhảy. Tôi không biết nhảy nên ra sức từ chối. Em đòi dạy, tôi càng đỏ mặt lắc đầu. Cuối cùng em đành chịu thua, ngồi bên cạnh nói chuyện với tôi. Thực ra thì cũng chẳng có chuyện gì để nói, quanh quẩn em hỏi tôi tên gì, bao tuổi, làm ở đâu, có hay tới bar này không? Em hỏi gì thì tôi thành thật trả lời thế. Sau rồi em nằng nặc xin số điện thoại và tự lấy máy của tôi để lưu số vào.
Sau khi mấy cậu bạn biết chuyện, liền nhiệt tình xúc tiến cho tôi gọi điện hẹn em đi ăn tối. Sau vài cuộc hẹn, em bảo: “Thôi, anh làm bạn trai em đi. Chờ được anh tỏ tình thì chắc em chết già”. Lúc đó tôi mơ mơ hồ hồ đồng ý, về đến nhà mới dám cười vui sướng vì đã có bạn gái. Thú thật, tôi bị em thu hút từ cách ăn mặc, đến cách nói năng hóm hỉnh, đáng yêu và làm gì cũng rất tự nhiên, chẳng bù cho tôi, lúc nào cũng khép nép và cố gắng chuẩn mực. Nhờ em, tôi từ một anh chàng quê mùa trở nên “dân chơi” hơn. 
cô vợ máu lửa
Thú thật, tôi bị em thu hút từ cách ăn mặc, đến cách nói năng hóm hỉnh, đáng yêu và làm gì cũng rất tự nhiên... (Ảnh minh họa)
Quen được 6 tháng thì chính em là người cầu hôn tôi. Em nói rất đơn giản: “Yêu nhau được nửa năm rồi, mình kết hôn đi. Dọn về sống chung, em chăm sóc anh, miễn sao anh đừng phản bội hay tệ bạc với em”.
Trong hôn lễ, khi làm lễ bái gia tiên xong, vợ tôi đã thì thầm nói tối nay sẽ cho tôi một đêm chất ngất. Nghe em nói, tôi càng hồi hộp đợi tới đêm tân hôn, đến rượu cũng chẳng dám uống nhiều vì sợ say để lỡ mất khoảnh khắc đáng giá ngàn vàng ấy. 
Đêm đó, tôi mới biết một người phụ nữ nồng nhiệt, giở đủ chiêu trò là như thế nào. Em khiến tôi đi từ bất ngờ này tới bất ngờ khác. Mặc dù biết mình cưới đúng “cô vợ máu lửa” và không hề “hiền” nhưng tôi thật sự không tưởng tượng nổi mức độ “chơi trội” của vợ lại cao đến thế! 
Cưới nhau đã gần 2 năm, cuộc sống hôn nhân của tôi luôn đầy màu sắc. “Cô vợ máu lửa” có đủ cách khiến tôi không muốn bước chân ra khỏi nhà. Thỉnh thoảng em mua đồ nhậu về, hai vợ chồng lai rai hết một chai rượu xong mở nhạc xập xình nhảy cho toát mồ hôi rồi đi ngủ. Em bảo, thèm cảm giác đi bar, nhưng giờ có chồng rồi, vào đó không giữ được mình thì về tan cửa nát nhà nên em cố nhịn. Nhưng nhịn thế em vẫn nhớ, nên tôi phải để em uống rượu và nhảy nhót ở nhà. 
cô vợ máu lửa
Sống với em, tôi chẳng cần phải tạo dựng hình tượng mẫu mực, thích làm gì thì làm. (Ảnh minh họa)
Sống với em, tôi chẳng cần phải tạo dựng hình tượng mẫu mực, thích làm gì thì làm. Thậm chí có lần, bị sếp “đì”, chán việc, tôi gọi điện than thở với vợ. Em bảo tôi, nghỉ, đi tìm việc khác, vứt quách những khó chịu ở lại. Không hiểu sao, tôi lại nghe lời vợ, ngồi gõ đơn xin thôi việc rồi đưa đến trước mặt sếp và rời đi trong sự ngạc nhiên của hơn 20 đồng nghiệp. Trở về nhà, chưa kịp hối hận vì hành động đó, vợ tôi đã đưa cho tôi valy và hai vợ chồng đi du lịch một tuần. Chơi vui tới mức tôi cũng quên hẳn việc mình vừa thất nghiệp.
Bây giờ thì tôi đang vật lộn tìm việc, nhưng tôi không hề tiếc nuối công việc cũ. Tôi đã đi phỏng vấn 4 nơi, họ đều đưa ra nhiều lời hứa hẹn nhưng nghe lời “cô vợ máu lửa”, nơi nào thoải mái hấp dẫn thì tôi ở. Vì thế mà tôi vẫn kén chọn và đang tiếp tục gửi đơn. Hai vợ chồng vẫn có cửa hàng thời trang của vợ, nên em nói: “Chả sợ đói”.
Có lẽ tư duy của vợ tôi sẽ bị nhiều người phản đối, rằng chỉ thích hưởng thụ. Nhưng thực sự thì tôi lại rất hợp và thích sự phóng khoáng này của em. Chúng tôi dự tính thêm một hai năm nữa thì có con, song vợ tôi chưa muốn nên tôi cũng tùy. Mẹ tôi thường nói tôi chiều vợ khiến vợ hư, tôi là đứa sợ vợ, sau này vợ sẽ đè đầu cưỡi cổ và dắt mũi tôi lúc nào chẳng hay. Liệu có phải thật như thế không hả các bạn? 
                                                                 Sưu tầm


Con mất chưa được trăm ngày, tôi quá đau lòng về quê nghỉ dưỡng, vậy mà chỉ 1 tháng sau tôi đã nhận được tin báo chồng đang cặp kè với gái trẻ ngoài Hà Nội.
Khi con qua đời chưa được trăm ngày, anh ta đã sớm đi với người khác. Lúc đó, vì quá đau buồn và khủng hoảng tinh thần nên mình xin nghỉ làm và về quê ngoại nghỉ dưỡng. Con mình đã 6 tháng nhưng vì lý do bệnh tật, mình không giữ được con đến lúc ra đời, đau đớn vì mất con, mất đi giọt máu bên mình 6 tháng trời, khiến mình sụp đổ hoàn toàn. Cú sốc này khiến tinh thần mình kiệt quệ, trầm cảm suốt mấy tháng trời, ăn không nổi, ngủ cũng không xong.
Suốt những ngày sau đó, nếu không có bố mẹ và chị gái bên cạnh chăm sóc, động viên và an ủi chắc mình đã gieo xuống dòng sông Lam gần nhà mà tự vẫn mất.
Vậy nhưng, bố đứa trẻ tội nghiệp chưa kịp ra đời đó không những không được một lần về quê vợ an ủi động viên mà còn đi cặp kè với gái trẻ và nói xấu mình không ra gì. Có lẽ anh ta còn nhẫn tâm hơn cả chồng bạn, khi mà cái chết của con còn chưa nguôi ngoai, sức khỏe tinh thần của vợ anh ta cũng chẳng chăm sóc được ngày nào thì anh ta đã đang tâm đi ngoại tình.
cap-ke-gai-tre-blogtamsuvn
Trớ trêu là cô gái anh ta cặp kè lại là bạn của em họ chồng mình. Cô ta cũng nói với mình y hệt như bồ chồng bạn vậy. “Chị không mang lại hạnh phúc cho anh ấy thì để em giúp đỡ”. Và còn độc ác hơn khi kể tội mình rằng: “Con chết tại mẹ, phúc đức tại mẫu. Bà ấy làm mẹ mà để con chết đúng là nhân quả”. Thử hỏi, một người làm mẹ, nỗi đau con mất chưa nguôi mà nghe những lời độc ác như vậy có ai chịu được.
Mình đã kể lại những điều cô ta nói với mẹ chồng nhưng đau lòng là không nhận được một lời an ủi, động viên từ bà mà trái lại bà còn đi khuyên con trai bỏ vợ. Tất cả anh em, họ hàng nhà chồng đều quay lưng chửi rủa mình. Họ nói xấu, đặt điều mình mang điềm gở về cho gia đình họ, họ ghẻ lạnh xua đuổi mình ra khỏi nhà, rồi động viên chồng mình ly hôn.
Còn chồng mình, anh ta không những không động viên, an ủi mình một câu mà còn tỏ ra cao thượng bảo: “Anh muốn ly hôn. Nhưng vì anh nghĩ đến thể diện cho em và nhà em nên tốt nhất em gọi về cho bố mẹ bảo em muốn ly dị chứ không phải anh”.
Hiện tại, đơn ly hôn đã được nộp ra tòa. Nỗi đau con mất chưa nguôi ngoai thì hôn nhân tan vỡ. Liên tục chịu đựng những lời xỉa xói, độc ác của nhà chồng và nhân tình chồng, vậy nhưng không hiểu sao, lúc này mình lại rất bình tĩnh và có thể dửng dưng với mọi hành động của họ.
Mình không hề căm ghét cô gái kia, chỉ thấy thương cảm vì lại vớ phải người đàn ông bội bạc như anh ta, và lại bước chân vào gia đình tàn nhẫn đó. Nhưng mình tin rằng, cuộc đời ắt có quy luật quả báo, đúng là quả báo như họ đang “rủa” mình.
Rồi sẽ có người thay thế mình cho họ bài học, để họ hiểu nỗi đau mất con, phụ bạc, ghẻ lạnh là như thế nào. Còn hiện tại, mình thấy bình thản và cuộc sống khá nhẹ nhõm. Hi vọng rằng bạn sẽ sớm tìm ra giải pháp đúng đắn cho mình.

Theo Người đưa tin

Cha mẹ anh không chấp nhận chuyện kết hôn, bởi tôi cùng tuổi với vợ cũ của anh, nếu lấy nhau sẽ giống như cuộc hôn nhân trước.
Hiện tại tôi đang chung sống với một người đàn ông. Anh ấy đã có một cuộc hôn nhân không hạnh phúc và đã ly dị cách đây hơn hai năm. Vợ chồng anh đã có với nhau một đứa con gái, và giờ đây cháu đang ở với mẹ.
Sau một năm quen biết và tìm hiểu, tôi đã quyết định qua sống chung với anh. Tôi nghĩ như vậy thì mới có thể tìm hiểu kỹ cuộc sống của anh. Đồng thời tôi cũng muốn biết lý do vì sao vợ chồng anh ly hôn, để tôi không phải vấp ngã theo vết xe đổ đó.
Qua hơn một năm chung sống, anh cũng đã đề cập tới chuyện kết hôn. Tôi cũng đã về bàn với gia đình và mọi người cũng không phản đối chuyện tình cảm của tôi với anh. Anh về thưa chuyện với gia đình, cha mẹ anh không cấm cản nhưng nhất quyết không chấp nhận chuyện kết hôn. Bởi họ nói tôi cùng tuổi với vợ cũ của anh, nên sợ lấy nhau về sẽ giống như cuộc hôn nhân trước.
Tôi hiện 30 tuổi rồi, cũng không thể sống mãi với anh mà không có danh phận, thêm nữa tôi cũng muốn có một đứa con riêng cho mình. Tôi cũng đã đề cập tới chuyện chia tay, nhưng thấy anh cũng thương và níu kéo làm tôi không đành lòng. Giờ tôi phải làm gì đây? Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
(Theo: Ngoisao.net)

Chồng tôi là một người đàn ông tốt, thậm chí đến ngày ra tòa tôi vẫn tin anh là người chồng tốt. Phụ nữ luôn cho rằng đàn ông ngoại tình đều xấu, nhưng phải sống trong chăn mới biết chăn có rận, chứ cứ đứng bên ngoài đoán già đoán non thì trăm điều hay cũng trở thành điều xấu.

Ngày tôi quyết định ly hôn với chồng chỉ vì giữa hai vợ chồng không còn tình cảm với nhau, hơn thế giữa chúng tôi từ lâu đã có người thứ 3 xen vào. Cuộc hôn nhân kéo dài vỏn vẹn 6 năm thì tan vỡ. Nếu như các cặp vợ chồng khác trong thời gian rạn nứt tình cảm, gia đình tan vỡ chắc hẳn sẽ cố gắng cào xé nhau, dằn vặt nhau, thậm chí ngày nào cũng sống trong tiếng cãi vã và đánh ghen… Nhưng với vợ chồng tôi thì điều đó không bao giờ xảy ra.
Chồng tôi là một người đàn ông tốt, thậm chí đến ngày ra tòa tôi vẫn tin anh là người chồng tốt. Phụ nữ luôn cho rằng đàn ông ngoại tình đều xấu, nhưng phải sống trong chăn mới biết chăn có rận, chứ cứ đứng bên ngoài đoán già đoán non thì trăm điều hay cũng trở thành điều xấu. Chồng tôi thương yêu vợ con hết mực, 6 năm sống chung với nhau là 6 năm tôi được che chở, chăm sóc tận tình. So với những người bạn đã lập gia đình của tôi thì tôi cũng được xếp vào hàng nhất những người phụ nữ hạnh phúc vì lấy được chồng tốt.
Chồng tôi làm bác sĩ, công việc của anh khá bận nhưng chưa bao giờ anh lấy lý do bận bịu để bỏ bê gia đình. Chúng tôi kết hôn được gần 3 năm thì sinh con, thằng bé rất kháu khỉnh. Kể từ ngày sinh con gia đình tôi ngập trong tiếng cười, trong niềm hạnh phúc. Niềm hạnh phúc mới chỉ chớm hé nở nhưng lại vội lụi tàn khi cơ sự xảy ra với anh.
Chồng tôi nói có buổi hội thảo chuyển giao chuyên môn giữa các tỉnh thành với nhau nên phải đi công tác 2-3 ngày. Đây là một trong những lần ít ỏi chồng đi công tác mà tôi lại cảm thấy lo lắng đến vậy, có lẽ linh tính của người phụ nữ mách bảo cho tôi sắp có điều chẳng hay xảy ra. Nhưng vì công việc của chồng, vì sự tin tưởng tuyệt đối vào chồng của tôi mà tôi thoải mái để anh đi. Sau chuyến công tác 3 ngày của chồng là sự tĩnh lặng của tôi. Đêm hôm trở về nhà trong khi ngủ anh nói có điều quan trọng cần nói với tôi. Tôi tỉnh ngủ và lặng im nghe anh nói.
“Anh không muốn lừa dối em, không muốn trở thành người chồng bội bạc, lại càng không muốn mất đi một mái nhà hạnh phúc. Anh xin em tha thứ cho anh…”. Tôi chết lặng ngay khi anh nói đến đó, nhưng vẫn đủ mạnh mẽ để bình tĩnh nghe anh nói tiếp. “Anh đi công tác là sự thật, nhưng hôm đó ngoài anh ra còn có 1 cô đồng nghiệp, cô gái này là con gái của cấp trên anh, kém anh 5 hay 6 tuổi gì đó. Trước đó anh biết cô ấy thích anh, mặc dù đã rất nhiều lần anh nói với người ta là anh đã có gia đình, có vợ, có con. Nhưng cô gái này quá cứng đầu, anh chỉ biết lảng đi mà thôi. Không ngờ trong chuyến công tác vừa rồi anh lại phạm phải sai lầm lớn. Đêm đó anh không biết vì sao mình lại ở trong phòng cô ấy, anh không thể nhớ nổi tại sao anh có thể làm ra chuyện đó…”.
Từng câu, từng chữ anh nói đến giờ tôi vẫn nhớ như in. Anh khóc rất nhiều, lần đầu tiên tôi chứng kiến một người chồng cứng cỏi lại có thể khóc van nài tôi. Tôi tin anh, và cũng biết được vì sao lại xảy ra cơ sự đó. Sáng hôm sau hai vợ chồng tôi hẹn gặp cô gái đó, sau khi kết thúc buổi nói chuyện mọi chuyện vẫn chưa được giải quyết. Trong suốt thời gian đó tôi vẫn cố gắng đối xử với anh như bình thường, còn anh luôn tỏ ra tránh né tôi vì lỗi lầm.
Gần một tháng sau cô gái đó hẹn gặp tôi và nói đã có thai với chồng tôi. Cô ta yêu cầu tôi ly hôn chồng nếu không sẽ khiến anh thân bại danh liệt và không chịu để yên cho anh, gia đình chồng cũng như con trai tôi. Với tôi mọi lời dọa dẫm của cô ta đều không có nghĩa lý gì, nhưng sau khi cô ta đưa ra đầy đủ chứng cứ từ kết quả siêu âm, đến những bức hình nhạy cảm đêm đó cô ta chụp lại, và hơn thế bố cô ta còn là cấp trên của chồng tôi… Tất cả những điều đó như ép tôi vào bước đường cùng.
Sau nhiều ngày suy nghĩ tôi quyết định ly hôn với chồng để có thể giữ yên ổn cho chồng, cho gia đình chồng, giữ lại danh dự từ ngàn năm của dòng họ Nguyễn. Quyết định đó như xé nát trái tim tôi, tôi biết từ nay về sau tôi sẽ mất đi một người chồng tốt, con trai tôi sẽ thiếu đi tình thương của bố. Nhưng vì chồng, tôi không thể ích kỷ được. Giá như chồng tôi là một gã đàn ông tồi, có lẽ tôi đã không đau đớn đến vậy.
Ngày tôi đưa tờ đơn ly hôn cho anh, anh khóc rất nhiều. Nhưng trước mặt tôi và con anh không còn van xin, nài nỉ nữa. Anh vẫn nghĩ là do lỗi của anh, do tôi không thể tha thứ cho anh nên mới muốn ly hôn. Anh ký vội tên lên tờ đơn, ôm vội thằng bé vào lòng, nhìn tôi mà nói: “Anh sẽ để quyền nuôi con cho em, trẻ con sẽ tốt hơn nếu được mẹ chăm sóc, căn nhà này anh cũng sẽ sang tên cho em và con, tiền anh sẽ chuyển khoản vào thẻ cho em, anh cũng sẽ chu cấp tiền nuôi con cho em đều đặn mỗi tháng. Hai mẹ con phải sống tốt, có khó khăn cứ gọi anh. Anh mãi yêu hai mẹ con. Anh xin lỗi…”.
Nói xong anh phóng vội xe ra ngoài. Sáng hôm sau anh quay về nhà sắp xếp hành lý rời đi. Gần 2 tháng sau thủ tục ly hôn được hoàn tất, nhưng phải gần 1 tuần sau anh mới biết lý do vì sao tôi muốn ly hôn.
Ngỡ tưởng sau khi ly hôn nhất định anh sẽ lấy cô gái ấy làm vợ, nhưng anh lại không làm thế, mặc cho những lời đe dọa, mặc phải thân bại danh liệt anh vẫn nhất quyết không lấy cô ta. Hơn một năm sau cô gái kia đi lấy chồng, còn anh từ một bác sĩ giỏi của bệnh viện lớn trong thành phố bị điều xuống làm bác sĩ cho phòng khám ở phường. Kể từ khi ly hôn tháng nào anh cũng về thăm con, lần nào cũng ở lại ăn cơm cùng hai mẹ con… Sau hơn 1 năm nhưng gương mặt anh đã già hơn trông thấy, lúc nào anh cũng trêu tôi là “có muốn chung một nhà không”. Sự thật là chưa bao giờ tôi muốn cảnh xa cách nhưng giờ quay lại đâu có dễ, còn bạn bè, họ hàng, xóm làng trông vào…
Vậy mà tình cảm âu cũng do duyên số cả, những người yêu nhau dù có phải xa nhau rồi cũng sẽ quay về bên nhau. Tôi lại một lần nữa được làm cô dâu, nhưng cả hai lần vẫn y nguyên một chú rể. Chỉ có điều cả cô dâu và chú rể nay đã già hơn nhiều. Hạnh phúc suýt chút nữa tuột khỏi tay tôi nếu như cả tôi và anh đều không cố níu lấy. Quãng thời gian hơn 1 năm qua có lẽ chỉ là những khó khăn, thử thách mà ai cũng sẽ vấp phải. Chỉ là những khó khăn không giống nhau mà thôi. Có người vượt qua được, cũng có người mãi mãi không thể vượt qua.
Thu Nguyễn

Được tạo bởi Blogger.