Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện hay. Hiển thị tất cả bài đăng


Có lẽ duyên phận đưa anh đến bên cô. Mặc bao lời khuyên ngăn,một lễ cưới xinh đẹp diễn ra ở thánh đường.

Anh gặp cô trong một lần theo đoàn về tình nguyện khám chữa bệnh ở vùng sâu vùng xa. Cô giống như bông hoa dại mọc giữa rừng núi… Ngay lần đầu tiên anh đã phải lòng cô gái nhỏ nhắn, trắng trẻo và ngây thơ đó. Bất chấp rằng… cô không hề nhìn thấy gì cả.
Em bị mù, anh rất thiệt thòi khi lấy em. Bây giờ anh hối hận vẫn còn kịp đấy.
-Em đợi đi! Cả đời này anh cũng sẽ không hối hận!
 Anh áp những ngón tay mềm mại của cô lên má mình, thì thầm…

Họ sống với nhau hai năm, anh lên chức viện trưởng một bệnh viện lớn. Anh và cô đều mong chờ một đứa trẻ nhưng chưa thành hiện thực. Ngày nhận kết quả xét nghiệm, cô nép vào tay anh, bẽn lẽn như một đứa trẻ xấu hổ vì làm sai.
-Là do em đúng không?
Mức độ hormone của cô thấp nên khó thụ thai, nhưng khó không có nghĩa là không thể. Anh cười ôm cô vào lòng an ủi, dù sao cũng không thể giấu nổi thất vọng trong ánh mắt.
-Không ai có lỗi hết.

Một năm sau,vẫn không có dấu hiệu nào là họ sẽ có con. Anh là con một của gia đình. Mẹ anh vốn đã không thích cô nay lại càng có lý do để ghét. Ngày nào,lúc anh đi làm về mẹ anh cũng lấy chuyện đó ra để tra tấn.
Cô lại quá ngoan ngoãn. Giống như nuôi một con mèo,nếu nó chỉ biết quanh quẩn bên bạn và tìm mọi cách để bạn hài lòng… bạn sẽ dần thấy chán nó… Anh mệt mỏi, dần dà anh sợ về chính căn nhà của mình.
Đúng lúc đó thì Linh xuất hiện. Linh là y tá thực tập, trẻ trung và nóng bỏng khác hẳn cô vợ ở nhà của anh. Linh sà vào lòng anh là tự nguyện.
Thật ra cái vẻ lãng tử của một chàng trai Hà Thành đủ để bất cứ cô gái nào chết đứ đừ, dù tuổi tác cũng không thể che lấp được, bao nhiêu cô gái dù anh có vợ rồi vẫn si mê anh. Nhưng anh vẫn nhất kiến chung tình. Đêm đó là anh say… anh cảm thấy cần giải tỏa….
Không! Anh có thể bỏ cô y tá đó nhưng Linh giống như thuốc phiện, thử một lần rồi thành ra anh nghiện cái cảm giác đê mê đó. Linh không ràng buộc anh, ở bên Linh cũng không có những lời tra tấn của mẹ… Chỉ có điều chính anh cũng không biết là anh còn yêu vợ mình nữa không. Đôi khi anh nghĩ mình đã nhầm tình yêu và sự thương hại…
-Khuya thế này rồi anh vẫn phải đi à?
Cô ôm ngang hông anh, hít nhẹ mùi hương nam tính trên áo anh.
-Ừ! Có ca mổ gấp. Em ngủ đi!
-Áo anh có mùi thơm rất lạ…
ANh sững lại, là mùi nước hoa của Linh.
-Nhưng cũng rất đặc biệt. Hôm nào anh tặng em một lọ nhé! Em cũng thích mùi này.
Cô buông tay anh. Căn phòng nhỏ chỉ còn tiếng anh thay đồ rồi tiếng bước chân xa dần.
Linh đón anh ở ngay trước cổng, tặng anh một cái hôn nồng nàn đến nghẹt thở.
-Đừng Linh! Vợ anh còn ở trên kia.
Anh chỉ lên cửa sổ tầng hai, sở dĩ anh biết là vì cô luôn có thói quen nhìn ra cửa sổ mỗi khi anh đi làm.
Linh hơi nhìn lên, nhưng vẫn nhoẻn miệng cười.
-Lo gì! Vợ anh bị mù mà. Không thấy gì hết đâu.
Linh nói đúng,chuyện anh ngoại tình cả bệnh viện đều biết. Mẹ và em gái anh cũng lờ mờ đoán ra chỉ trừ cô là vẫn không hay biết gì.

Tiếng chuông điện thoại reo lên làm gián đoạn trận cuồng hoan.
-Kệ nó đi anh!
Nhưng tiếng chuông vẫn reo, một lần lại một lần nữa.
Anh với tay lên bàn,bên cạnh, Linh nũng nĩu hôn lên ngực anh.
-Alo..
-Đêm nay anh cũng phải trực à?
Giọng cô vang lên nhỏ nhẹ.
-Ừ! Em ngủ sớm đi.
Linh vẫn tiếp tục trêu đùa bằng cách vẽ những vòng tròn nhỏ lên bụng anh.
-Đêm nay… anh có thể không trực được không? Nhà không có người…em sợ.
Cô hơi ngập ngừng. Mẹ anh và em gái đi đám cưới người họ hàng xa, sáng mai mới về.
Lịch của bệnh viện đã sắp xếp rồi… Em ngủ…
Anh chưa nói hết câu, Linh đã gạt phắt chiếc điện thoại qua một bên…
-Em yêu anh! Đêm nay,em sẽ ở trên..

Đêm đó trời mưa to tầm tã, tiếng sấm làm anh giật mình mở mắt. Bên cạnh, Linh vẫn đang ngủ. Anh lặng lặng mặc đồ quần áo trở về nhà.
Chiếc xe vừa mới đi được nửa đường thì điện thoại rung lên, trên màn hình là số từ bệnh viện. Một cảm giức không lành chợt ập đến khiến tay anh nhận điện thoại run run…
-Anh…Anh…Vợ anh… Chị nhà vừa được đưa vào phòng cấp cứu.

Trong bệnh viện lặng ngắt.
Anh thở hổn hển, phòng cấp cứu vẫn sáng đèn. Bên hàng ghế ngồi chờ là chị gái của cô. Sắc mặt trắng bệch vì lo lắng.
Anh còn chưa kịp hỏi gì thì chị dâu đã tát anh một cái như trời giáng…
-Không phải đêm nay anh trực ở đây sao? Sao bây giờ lại đầu tóc rũ rượi đến đây thế này?
-Cô ấy… cô ấy…
Người ở trong kia là vợ anh, chính là cái phòng bệnh nơi mà người ta đối mặt gần nhất với cái chết…
-Anh biết người mù như nó sống bằng gì không? Bằng trực giác, nó đâu phải đồ ngốc mà không biết anh ngoại tình. Một tháng trước, tôi dẫn nó đến trước cái khách sạn nơi anh dẫn cô ta vào. Anh biết nó nói gì không? Nó bảo may mà nó bị mù, nó không thấy gì hết nghĩa là không có chuyện gì… nghĩa là anh vẫn chỉ có mình nó.
Thêm một cái tát nữa… Mấy người trong bệnh viện nhìn ái ngại,viện trưởng cáo quý đạo mạo trong mắt họ vừa một lúc nhận hai cái tát từ một người phụ nữ. Bên tai anh ù ù… Cô đã biết hết rồi ư?
-Tôi đến nhà anh, mẹ anh và em gái anh xem nó còn chẳng bằng con chó nhà anh nuôi… Bạn bè cũng không có. Điện thoại nó chỉ có độc nhất hai số, một là anh, hai là tôi vậy mà lúc bị ngã đến chồng mình cũng không dám gọi.
Anh chắp tay lên cầu nguyện, trên mặt ươn ướt.
Một lúc sau, chị vợ đứng dậy, nói từng tiếng một…  -Em gái tôi sợ sấm… Chẳng lẽ anh không biết? Nó bị ngã từ trên lầu xuống, đầu chấn vào cái bể cá… Còn nữa…Nó…có mang được hai tháng rồi.

Phòng bệnh lành lạnh dù đã đóng kín hết các cửa sổ và kéo hết tất cả rèm lại. Cô nằm trên giường, môi tái nhợt…trong giấc mơ nước mắt tràn cả ra ngoài…
Đã bao lâu rồi anh không dám đối diện với cô như thế này. Lâu tới mức anh không còn nhớ rõ nụ cười của cô… Anh đã vô tâm tới mức không hề biết vợ mình mang thai. Cô gầy đi thật rồi, đường gân xanh trên mắt hiện lên khiến người ngoài nhìn vào không khỏi xót thương.

 -Em đã xin anh hãy về nhà mà… đúng không? Giờ thì nó chết rồi. Nó chỉ mới được hai tháng tuổi.
Cô đưa đôi bàn tay lạnh ngặt, gầy xương xương chạm lên má anh, lên môi anh.
-Lâu lắm rồi anh không còn hôn em…
Những tiếng nấc nghẹn lên trên cổ họng anh. Đến lời xin lỗi anh cũng không còn đủ tư cách để nói với cô nữa… Anh đang khóc à. Còn gì để khóc nữa đâu… Anh không sai, là em sai. Anh không hối hận…cả đời này anh không hối hận khi lấy em…nhưng em hối hận rồi… Em hối hận vì lấy anh… Em buông tay…
Giọng cô nhẹ hết mức, tưởng như có thể tan vào không khí bất cứ lúc nào…

-Không ổn rồi! Cô ấy xuất hiện tình trạng kháng thuốc. Máu khó đông!
Hai ba bác sĩ lần nữa chạy vào.
-Tim ngừng đập! Kích điện lần một!
-Kích điện lần hai…

Sưu tầm


"- Trời, đã sáu tháng kể từ lúc biết mày, tao chỉ thấy mày đưa hột cho người khác chứ chia sẻ thức ăn thì chưa bao giờ. Có lầm lẫn không vậy?"

***

Chiếc đồng hồ hét lên inh ỏi bằng tất cả sức lực để rồi im bặt khi ăn một cái tát ít thương tiếc. 2 phút. Lại một chiếc nữa cắm cúi... hô lấy hô để, cuối cùng thì cũng chỉ nhận một cái bạt tai chẳng dịu dàng hơn là mấy từ cô chủ. Nhưng đến 2 phút sau, lúc cái thứ ba rụt rè cất tiếng... gào, thì Hạ đành hậm hực lồm cồm bò dậy, tắt nốt... 4 cái đồng hồ còn lại để cách nhau 2 phút. Một ngày mới bắt đầu, bình thường ngay từ ánh nắng phảng phất bên khung cửa sổ vừa được kéo rèm, xua tan cái ảm đạm của một đêm lặng lẽ...

Hạ vừa đánh răng vừa thầm nghĩ: "...và đủ bình thường thì phải có tiếng điện thoại sau 1 phút 28 giây nữa". Nó phì cười, làm nốt cái công việc bắt buộc là chải chuốt cho thứ nó sẽ nhe ra cả ngày. Hạ chỉnh sửa thẩm mỹ một số thứ khó hiểu trên đầu xong thì là lúc chuông điện thoại reo Nó vứt lược, vừa tung tăng chạy ra vừa nhìn đồng hồ: "Sớm hơn mọi hôm 4 giây!". Đầu dây bên kia là cái giọng nghịch nghịch của Độ: "Xong chưa bà, nhanh không muộn học rồi đấy". Hạ tíu tít với cái điện thoại vài phút rồi vào thay ra bộ đồng phục gọn gàng, xỏ chân vào đôi sục trong tiếng còi tin tin vui tai từ chiếc xe của Độ đang đỗ dưới đường.

học trò tinh nghịch

Đủ thứ chuyện trên trời dưới biển bật qua bật lại giữa hai người mà thoạt nhìn thì chẳng hiểu là có mối quan hệ gì! Hạ chong mắt theo những hàng cây vụt qua bên đường, nhíu mày:

- Này Độ ơi, người nào mà thấy tôi với ông chắc tưởng là một đôi hạnh phúc lắm nhỉ?

Độ mỉm cười trước cách kéo dài giọng của Hạ trong phần cuối câu, nó làm một bộ mặt thật thà chưa từng thấy:

- Mẹ tôi bảo cụ không thích con gái hiền và tốt quá đâu(!)
Hạ đỏ mặt, cấu vào lưng cậu bạn:

- Lái xe cho cẩn thận vào...

Độ lái xe cẩn thận quá thì phải, nên khi hai đứa gửi xe xong thì cái cổng trường xanh lơ quen thuộc đã khép lại. Hạ chớp chớp mắt tinh nghịch:

- Này ông, hôm nay là phiên trình bày hoàn cảnh của ông thì phải?

Cổng trường mở ra, ông bảo vệ nhăn thêm một nếp trên cái trán đã đầy vết thời gian:

- Lại hai cô cậu? Hôm nay thì vì gì đây?

Độ gãi gãi mái tóc lộn xộn có chủ ý của nó, bằng một giọng khó thể lễ phép hơn:

- Tối hôm qua cháu phải xuống Bắc Ninh thăm bà ngoại ốm, nên sáng nay không lên kịp ạ...

Hai đứa thong thả đi trong khoảng sân ngập nắng, Hạ nhìn lên trời:

- Bà ông chắc giờ này đang ăn bánh chuối và xem báo Phụ Nữ phải không?

Độ trả lời không nhìn cô bạn:

- Chắc... như mọi khi!?

Hai đứa bước vào cửa lớp, thấy ở bục giảng một... gã đẹp trai trẻ măng chứ không phải là một cô giáo hàng ngày thì đã dợm chân định quay đi vì tưởng... nhầm lớp. Lớp nó thì làm gì có cái vẻ.
. yên bình như thế này! Nhưng rồi nó giật nẩy mình khi thấy cô bé bàn đầu tay trái cầm gói ô mai, tay phải cầm chiếc bút chì (cho phải phép!). Linh Anh! Vậy thì đây là lớp nó rồi! Nếu thế, sinh vật... đẹp trai một cách bất thường đang di di phấn trên bảng kia là ai, là ai, là ai??? Hai đứa cùng reo lên khe khẽ: "Là... thầy giáo mới!". Hạ cúi gập người:

- Thưa thầy, cho chúng em vào lớp ạ...

Độ đứng sau lưng, lơ đãng nhưng đầy tự tin, đúng kiểu của nó. "Gã đẹp trai trẻ măng" hơi nhăn trán (cái suy nghĩ: "Sao lúc này thầy giống ông bảo vệ thế" xuất hiện, như thường lệ, cùng một lúc trong đầu hai đứa), e hèm lên một tiếng cho ra dáng người cầm cân nảy mực, rồi hỏi bằng cái giọng nhỏ nhẹ mà chắc chắn:

- Sao hai em đến muộn thế?

Cái chất giọng êm ái ấy làm Hạ chút nữa thì tan ra, nhưng đó là chút nữa con giờ đây nó lại đang đứng như trời trồng ở đây, lúng búng chẳng biết làm gì ngoài việc đan những ngón tay nhỏ nhắn vào nhau. Độ hơi ngạc nhiên, nhưng sau nửa giây suy nghĩ, nó cũng phun ra được một lý do dễ nghe:

- Thưa thầy, lúc nãy bọn em đến trường rồi, nhưng cô Nga báo họp chi đoàn nên em phải đèo bạn ấy về nhà lấy sổ công tác ạ!

Lác đác cuối lớp có vài tiếng vỗ tay nho nhỏ. Vị nuôi dạy trẻ đáng kính khoát tay ra dấu im lặng, nói rành rọt:

- Đồng ý. Nhưng, nếu có lần sau, mong các em để lại giấy. Thôi, về chỗ đi.

Độ nhún vai như thể muốn nói: "Thưa ngài, lớp này chưa hề tồn tại cái kiểu để giấy lại như thế". Nó xách ba lô xuống nhập với lũ gà trống choai đang rúc rích cười ở cuối lớp. Hạ ngồi xuống, chậm chạp một vẻ không giống với nó. Linh Anh quay sang giơ gói ô mai lên:

- Ăn không mày?

Hạ tưởng mình nghe nhầm: - Trời, đã sáu tháng kể từ lúc biết mày, tao chỉ thấy mày đưa hột cho người khác chứ chia sẻ thức ăn thì chưa bao giờ. Có lầm lẫn không vậy?

Và, nó nhận được một câu trả lời còn kinh hoàng gấp bội so với lời mời mọc trước đó:

- Tao không ăn, tao còn phải nghe giảng và chép bài mà(!)

Linh Anh nói câu ấy với một vẻ mặt tự nhiên đến nỗi... thiếu tí nữa là Hạ sùi bọt mép mà ngất bất tử.

Nhưng, nó không ngất được. Sau 15 phút học, chưa từng tồn tại một sự yên lặng đến thế, nó đã hiểu vì sao cô bé ô mai lại thỏ thẻ những lời đầy mãn nguyện đến thế. Cái môn bị coi là khô khan và gian nan sao giờ đây Hạ thấy ngọt ngào như một đĩa mì xào vào tiết 5 vậy!

- Ở đây, chúng ta có một vấn đề lý thú. Thường thì từ một định luật đặc biệt của vật lý, như định luật vạn vật hấp dẫn chẳng hạn, ta có thể rút ra một nguyên lý tổng quát hơn hệ quả của nó nhiều. Trong toán học, điều đó không hề xảy ra, các định luật không xuất hiện ở những nơi mà người ta không chờ đợi nó.
Ta hãy làm sáng tỏ bằng một ví dụ...

Chất giọng ấm áp của thầy vang lên, cũng đều đều như bao người nhưng chắc chắn Hạ không thấy... buồn ngủ. Nó, cùng những kẻ ngoài nó, đều chăm chú một cách khó hiểu. Ngắm những giọt mồ hôi rịn ra trên vầng trán sáng bừng của thầy, nó còn thấy xúc động hơn cả lần thấy xe tăng huých đổ cổng sắt tiến vào dinh Độc Lập trên TV! Chắc nó lại phải chuyển gói ô mai còn-nguyên-vẹn cho đứa bên cạnh mất thôi! Trên bục giảng, thầy vẫn hăng say truyền đạt kiến thức cho lũ gà con đang hau háu mắt, vểnh hết tai và há hốc mồm phía dưới...

Hạ ngồi ở ghế đá, nghĩ vẩn vơ đi đâu đâu. Lòng nó không buồn, không vui, chỉ toàn bỡ ngỡ. Độ đi từ xa lại, dúi túi nước vào tay cô bạn có đôi mắt bồ câu giờ đang dành cho... mây!

- Sao, ngẩn ngơ vì thầy à?

- Như bao nữ sinh "quyển vở dắt quần, cóc xoài đầy túi" khác thôi. Còn ông, công bằng xem nào?
- Bản lĩnh đấy chứ? - Độ lại nhún vai - Nếu muốn chắc, ông ấy có thể vạch mặt bọn mình trước lớp bằng cách hỏi sổ đoàn đâu, nhưng ông ấy không làm. Nhân từ đấy!

- Chuyện! Phải đạo rồi. "Trông mặt mà bắt hình dong" thôi.

- Ý bà là ông ấy đẹp trai... ngang tôi - Độ thở dài.

- Và tài năng hơn ông nữa. Giọng thì hay khỏi nói rồi.

- Hãy cẩn thận, biết đâu đấy! - Độ lè lưỡi.

- Không cần ông phải phán xét hộ - Hạ đứng lên đi vào lớp.

Câu chuyện hai đứa dừng ở đấy. Nhưng suy nghĩ của Hạ thì không dừng ở đấy. Nó đã bắt đầu thấy thích thầy, bằng một tình cảm nhẹ nhàng mà trong sáng nhất, dù biết không ít nữ sinh như nó cũng vậy. Độ nhanh chóng nhận ra điều đó, bởi Hạ ít nói hơn, suy tư một mình nhiều hơn và hay ngắm mình trong gương hơn. Nó không nhờ Độ đèo đi học nữa với lý do "hay đi muộn" - cái điều mà trước đây nó chưa bao giờ thèm quan tâm. Độ tự hỏi: "Sao ấy nhỉ?", để rồi trái tim tự trả lời: "À, cô ấy yêu, một cô gái đang yêu đấy!". Câu ấy tựa hồ như lúc nó bắt được cái phiếu có ghi: "Chúc bạn may mắn lần sau!". Có cái cảm giác hụt hẫng như vừa đá trái bóng ra ngoài trước cái gôn trống...

Hạ thấy có cái gì khang khác trong lòng, cái gì mơi mới trong những ngày không còn bình lặng của nó. Khuôn mặt đẹp trai của thầy, giọng nói âm ấm của thầy... cứ tua đi tua lại trong nó, và cứ như, chỉ dành riêng cho nó! Hạ cứ sống mãi trong những ngày như thế, tô vẽ mãi cho hình tượng của mình, đôi lúc thấy nhơ nhớ Độ thì lại bị lóa đi trước nụ cười của thầy...

Một buổi tối, nó quyết định gọi thử đến nhà thầy để nói chuyện. Giọng "alô" của một cô gái. Hạ hơi ngỡ ngàng nhưng tự an ủi ngay: "Chắc là em thầy". Để rồi chỉ một thoáng, tiếng trẻ con khóc chợt vang lên trong máy, giọng cô gái trong trẻo: "Anh, bế con để em nghe máy". Lần thứ hai trong chưa đầy nửa phút, lồng ngực Hạ tưởng như nổ tung ra khi cái giọng ấm áp mà nó vẫn thường mơ lại cất lên, chẳng đúng lúc gì cả: - À, à... Ra bố bế để mẹ nghe điện nào.

Hạ dùng hai tay giữ chặt để máy khỏi rơi, thì thầm giọng nhỏ xíu: "Xin lỗi, em nhầm máy", rồi gác ngay xuống.

Hạ nằm áp má vào gối, muốn tìm một cảm giác bùi ngùi để thấu hiểu cơn gió đông lạnh lẽo, để yêu thương mình hơn trong bóng tối cô đơn. Chợt Hạ gạt nước mắt, nó nhìn mình trong gương, rồi tự bật cười, nói một mình:

- Hãy cứ hưởng thụ những giấc mơ đẹp và tung tăng với tuổi thơ đi đã, con bé xấu tính kia!

Hạ lấy 7 cái đồng hồ đặt cách nhau hai phút, rồi chạy ra quay số, áp má vào ống nghe: "Này ông, sáng mai đến đón tôi nhé, ừ, như bình thường...".

Những chiếc đồng hồ sẽ lại báo thức dọc suốt quãng đời học sinh không trở lại của những đứa trẻ chưa muốn làm người lớn.

Yêu ư? Để sau!

HẾT

"Nếu anh có quyền quyết định, anh sẽ ngăn cản em chứ?". "Không! Anh sẽ đi cùng em". "Bất cứ đâu à?". "Ừ! Bất cứ đâu, miễn là nơi đó, tháng tư có hoa Loa Kèn".

***

Tháng hai Hà Nội có hoa Cải, tháng ba hoa Sưa, tháng tư hoa Loa Kèn, tháng năm hoa Sen và tháng sáu hoa Điệp. Phan nhớ có lần cô nói, những bông hoa Loa Kèn trắng muốt, như nàng công chúa hồn nhiên và trong trắng, chưa từng dính bụi trần, chưa từng sầu não vì tình yêu.

Phan gọi cô là Nhiên! Nhiên ở trong chữ "hồn nhiên" ấy.

khonganhdicungem

Cô trẻ hơn Phan những 5 tuổi, hồn nhiên và tinh nghịch, đôi lúc Phan nghĩ, giá mà cô có thể sẻ chia cho anh một chút sôi nổi và tự tin của cô. Thì hẳn anh chẳng ngại ngần gì mà không tự mình đăng ký chương trình tuyển chọn người mẫu của "Mũi tên cầu vồng".

Nhưng dĩ nhiên là anh chẳng thể nào trẻ lại và cô cũng chẳng thể sẻ chia cho anh một chút hồn nhiên nào, vậy nên anh vẫn ngồi đây, ở toà soạn lúc 9h tối chỉ để viết một bài phóng sự tẻ ngắt về lối sống của giới trẻ. Cuộc sống, đôi khi chẳng có chỗ cho sự mơ ước...

Điện thoại đổ vang, Phan nhấc máy, giọng của cô rất khác so với hôm qua anh gặp cô, giọng điệu buồn và hơi khàn tố cáo rằng nước mắt đã chảy trên mắt cô lúc nãy.

"Em đã khóc?" – Phan hỏi bằng một giọng ngớ ngẩn nhất mà loài người có thể phát minh ra, nó ngớ ngẩn tới nỗi cô cúp luôn máy trong sự bối rối của anh. Rồi anh cũng đặt máy xuống, lắc đầu lẩm bẩm – thì em đang khóc thật mà?".

Cô buzz anh trên Y!M, gửi cho anh một icon mang biểu hiện buồn, anh gửi lại cô một lời xin lỗi, và cô gửi trả một nụ cười trừ với những chiếc răng trắng. Anh lọc cọc gõ:

- Em có chuyện gì vậy?

- Sài Gòn đang mưa anh ạ.

- Anh có thể làm gì để Sài Gòn thôi mưa.

- Gửi cho em nụ cười của anh.

- ...

- Anh đã nói rằng có thể khiến em cười là niềm hạnh phúc của anh?

- Chính xác tới từng chữ.
- Vậy sao hôm qua anh không tiễn em ra sân bay? – Icon của cô mang biểu tượng của sự thắc mắc.

- Điều đó quan trọng vậy sao?

- Với anh thì không à?

- Anh đang hỏi em mà?

- Anh trả lời trước đi.

- Anh sợ.

- Sợ gì?

- Anh sợ gặp chàng của em, và chiến tranh sẽ xảy ra – anh gửi kèm theo một cái nháy mắt.

Im lặng, anh buzz cô mấy lần nhưng cô đã out ra khỏi nick, cô biến mất, như chưa từng tồn tại, anh thở dài và quay lại với bài phóng sự đang đợi được hoàn thiện để lên trang ngày mai. Ngoài trời đang mưa, Hà Nội cũng mưa rồi.

Phan dừng lại trên đường, anh mua một bó hoa Loa Kèn trắng của cô gái gánh hàng hoa đi rong trên phố. Bán hoa lúc gần nửa đêm, chắc chẳng có nơi nào ngoài Hà Nội, có lẽ cũng chẳng có nơi đâu mà mỗi tháng lại có một loài hoa cho riêng mình như thành phố già cỗi nhưng lãng mạn này.
Tháng hai Hà Nội có hoa Cải, tháng ba hoa Sưa, tháng tư hoa Loa Kèn, tháng năm hoa Sen và tháng sáu hoa Điệp. Phan nhớ có lần cô nói, những bông hoa Loa Kèn trắng muốt, như nàng công chúa hồn nhiên và trong trắng, chưa từng dính bụi trần, chưa từng sầu não vì tình yêu.

Anh đã không nhớ được là mình đã cười to như thế nào, nhưng anh nhớ, cô đã giận anh hẳn một tuần vì "sự vô duyên một cách ngớ ngẩn". Còn anh thì mất hẳn một tuần để dỗ dành, để xin lỗi, cuối cùng, cô chỉ tha thứ cho anh khi "vô tình" để lộ ra rằng anh phải xin lỗi bằng trăm bông Loa Kèn trắng thì mới được.

Một trăm bông Loa Kèn trắng, chỉ để đổi lấy nụ cười của cô, không nhớ ngày xưa anh nghĩ gì, nhưng bây giờ anh thấy thế hẵng còn rẻ chán.

...ngây thơ trong trắng như hoa Loa Kèn

***

Quán cafe thưa người, một ngày chủ nhật đầy nắng thế này có lẽ dân tình kéo nhau đi chơi cả chứ chẳng ai cafe một mình như Phan. Loay hoay chỉnh tới chỉnh lui zoom máy ảnh,Phan cố tóm lấy nụ cười của một cô bé bên kia đường, nụ cười làm anh liên tưởng tới cô, hồn nhiên đến lạ.

Cô gái có lẽ cũng nhận ra mình đang lọt vào ống ngắm nên nghiêng người tạo dáng, Phan cười mỉm lắc đầu rồi hạ máy xuống, anh thích những gì đến tự nhiên, không gượng ép.

"Thứ hai em bay – tin nhắn cô vừa gửi – nhà em sẽ định cư bên đó luôn, chứ không đi du lịch thăm bác như kế hoạch trước kia nữa".

Phan thẫn thờ, bàn tay cầm máy buông thõng, cô sẽ bay thật ư, sẽ định cư luôn bên đó và không trở về nữa ư?

Anh đọc tiếp tin nhắn, "nếu anh có quyền quyết định, anh sẽ ngăn cản em chứ?".

"Không!" – Anh nhắn trả, một tin nhắn ngắn ngủi, nhưng anh bấm mãi mới xong, – "Không!".

Phan rời khỏi quán, nắng rất đẹp và trời trong xanh, những cụm mây trôi lững lờ, nhàn nhã, "nếu anh có quyền quyết định, anh sẽ cản em lại chứ?". "Không!". "Nếu anh có quyền quyết định...". "Không". "Nếu anh có quyền...". "Không". "Nếu anh...". "Anh đã bảo là không mà"
Phan hét lên thành tiếng, rồi bừng tỉnh, thì ra anh đang mơ, những đoá Loa Kèn trắng vẫn đứng lẻ loi trong chiếc bình để trên bàn làm việc.

Anh nhìn đồng hồ, mới có bốn giờ sáng, nhưng anh không thể ngủ được nữa, anh bật dậy, không biết làm gì nên mở máy tính. Cả một friends list của anh chỉ còn một nick sáng đèn và còn treo cả status: "Tháng tư, mùa Loa Kèn, giá mà anh biết, những bông Loa Kèn sẵn sàng từ bỏ màu trắng tinh hồn nhiên của mình, để điểm lên đó một chút sầu não của tình yêu. Vì Loa Kèn đã yêu anh hơn cả bản thân mình!".

khonganhdicungem1

***

Mới tháng tư nhưng Sài Gòn đã đầy nắng, Phan lơ ngơ vẫy Taxi rời khỏi phi trường. Tay tài xế tỏ ra ngạc nhiên vì anh không mang theo bất kỳ thứ gì ngoài một bó gì đó được gói rất cẩn thận. Không nén nổi tò mò, anh ta hỏi:Anh mang theo cái gì mà nâng niu dữ vậy?

- Tháng tư của Hà Nội đấy.

- Xin lỗi?

Phan cười xoà, đôi khi người ta đâu cần phải giải thích rõ tất cả mọi chuyện nhỉ?

"Nếu anh có quyền quyết định, anh sẽ ngăn cản em chứ?". "Không! Anh sẽ đi cùng em". "Bất cứ đâu à?". "Ừ! Bất cứ đâu, miễn là nơi đó, tháng tư có hoa Loa Kèn".

Chiếc taxi dừng ở đầu phố, nhà cô ở cuối đường, ngôi nhà nhỏ trồng rất nhiều Loa Kèn trên ban công. Anh bước tới, lần này không phải là mơ
== SƯU TẦM == HẾT ==

Truyện ngắn hay Anh có muốn giữ lấy em ?

"Chẳng biết sau này Em có tìm được người nào để em hành hạ như thế này không". 3h đêm, anh đứng dậy, lọ mọ đi pha cho cô ly nước chanh. Cô nheo mắt, bũi môi, nhăn mặt nhìn anh đáp lại: " Chẳng biết sau này Anh có tìm được cô nào chịu khó hành hạ được anh như em không". Anh nhìn cô cười rồi đi tiếp.

Anh luôn như thế, dù cho anh đang làm bất cứ điều gì, đang cực kỳ no, hay cực kỳ buồn ngủ, nếu cô đã muốn anh làm gì đó, thì nhất định cô sẽ nũng nịu mà bắt anh làm bằng được thì thôi, dù cho anh miễn cưỡng. Đó là một tình yêu của Lan Anh và Lâm-tình yêu chưa bao giờ có giới hạn.

***

Hà Nội vào thu bằng những cơn mưa dai dẳng đến phát "hờn". Mùa thu mùa của cô- Lan Anh và Anh- Lâm. Họ quen nhau trong thời tiết mùa thu năm ngoái. Yêu nhau đã được 330 ngày chênh lệch đi một xíu. Đó quả thật là 330 ngày nhiều cung bậc tình cảm khác nhau. Họ từ quen biết, dần dần yêu nhau, thương nhau, cãi nhau, đôi lúc cãi nhau chỉ vì những chuyện cực kỳ ngớ ngẩn.
Yêu nhau, họ cùng nhau đi đến khắp nơi mà cô thích, rong ruổi cùng nhau khắp con phố nơi đây. Họ cãi nhau liên tục, có khi đang bình thường cũng cãi nhau, cô không thích bị soi mói và quản lý, cô khiến anh không tin tưởng, còn anh thì quá đa nghi. Trong anh luôn bật " công tắc cảnh báo" và nghi ngờ. Cô thì bướng bỉnh, còn anh thì nóng tính. Đã có những lúc tưởng chừng như buông tay nhau rồi vậy mà họ vẫn ở bên nhau. Có lẽ, họ ở bên nhau bởi vì họ tìm thấy ở nhau chính bản thân họ, ở bên nhau họ luôn cảm thấy thoải mái nhất, họ chẳng phải giấu diếm bất cứ tật xấu nào của họ. Đã có lần anh nói với cô:

Ở cạnh em, anh cảm thấy anh khóc thực sự thoải mái.

anh-co-muon-giu-lay-em

Bạn đã bao giờ thấy một cô gái đi cùng với bạn trai mà ăn hết hẳn 2 tô bún hay chưa? Đã từng thấy cô gái nào mải ăn tới mức bỏ quên không biết bạn trai đang nhìn mình hay chưa. Đã từng thấy cô gái-chàng trai nào khi ở bên nhau họ bộc lộ hết cả thói quen xấu của mình ra hay chưa.
Có họ đấy, chàng trai Ma Kết hay ghen và cô gái Kim Ngưu bướng bỉnh.

Ấn tượng đầu tiên của Lâm về Lan Anh đó là lần đầu tiên hẹn nhau đi trà đá, cô nói cô không thích uống café, cô thích những quán ven đường, thoải mái. Lan Anh ngồi đó, kể chuyện luôn miệng, nói không ngừng nghỉ, mắt thì cứ híp tịt, thực sự là thoải mái. Còn anh, ít nói và chỉ biết nhìn cô cười.

Lâm chẳng hề tỏ tình với Lan Anh gì cả, anh cứ bắt cô phải tự nghĩ tự hiểu. Có lẽ bởi tính cách ấy, cho đến tận về sau này, nhiều lúc cô chẳng hiểu nổi anh. Bên anh là quãng thời gian, cô được là chính cô. Cô yêu bờ vai đầy đặn, cô yêu bờ ngực của anh, yêu cả hơi thở của anh. Còn nhớ có lần, sức khỏe anh yếu, mẹ cấm anh không được ra ngoài. Vì nhớ, vì mong gặp, anh tìm mọi cách để trốn lên với cô. Lần đầu tiên từ khi yêu nhau họ không gặp nhau trong suốt mấy ngày liền
Những ngày đó quả thật là tồi tệ. Mỗi lần nghe điện thoại của anh, cô lại khóc. Cô thương anh vô cùng. Họ trốn gặp nhau chỉ được có 45 phút, nhưng đó quả thật là 45 phút ý nghĩa và hạnh phúc. Hơn lúc nào hết, cô muốn mình là chỗ dựa cho anh.

Thời gian trôi qua lặng lẽ, họ cứ như vậy, cứ cãi nhau, cứ yêu nhau, cứ kìm nén mọi suy nghĩ của mình mà không cho người khác biết. Cô ra trường, đó là lúc anh thực sự sợ mất cô và cô cũng thế. Có lẽ chính vì vậy mà anh lại càng thấy phải siết chặt cô hơn. Đi đâu anh cũng muốn đi cùng cô, phần vì thương cô, lo cho cô, phần muốn xem nơi cô đi đến như thế nào có anh chàng nào "cặp kè" hay không. Ngày đầu tiên cô phỏng vấn, hôm ấy trời mưa, anh theo cô , anh bị ướt nhưng anh đã đợi cô bên dưới cả vài tiếng đồng hồ. Ngày cô đi làm, anh cũng lo lắng mà đi theo cô, và lại đợi cô từ 7 giờ sáng cho đến 5 giờ chiều. Họ nhiều quá, nhiều quá những kỷ niệm ở bên nhau.
Có chăng giờ chính bản thân họ cũng không xác định nổi họ còn yêu nhau như thế nào, tình cảm họ ra sao, hay ở bên nhau với họ đang là thói quen mất rồi. Thói quen có nhau trong cuộc sống này. Liệu có phải họ cần phải cho nhau thời gian, để biết mình cần đến nhau như thế nào.

Cô đã nghĩ mình chẳng còn muốn tìm hiểu thêm bất cứ chàng trai nào cả, cô ngại yêu ngại làm quen ngại bắt đầu một mối quan hệ mới. Thế nhưng anh không hiểu được điều đó. Có thể với anh, những cô gái bắt mắt, dịu dàng, họ hấp dẫn hơn cô nhiều. Cô chỉ là cô gái nũng nịu nhõng nhẽo mà theo anh nói là mở mồm ra là cãi anh, cũng vẫn chỉ là cô gái hay nói dối anh. Cô đã từng bỏ qua suy nghĩ về tương lai. Cô sợ lắm, sợ một cuộc sống luôn bị dày vò, bởi bản tính ích kỷ và thích chiếm hữu của con trai quá cao. Cô đã từng không nghĩ tới điều đó nữa. Anh nói anh sẽ thay đổi, nhưng mỗi lần cãi nhau, anh đều là ng bỏ đi. Anh bỏ mặc người con gái ấy ở lại một mình và gào thét.
Tình yêu của họ ngày càng đi vào bế tắc khi những khó khăn cuộc sống vây quanh họ, họ bắt đầu phải lo lắng, phải suy nghĩ, tính toán cho cuộc sống, Và thế là càng ngày họ càng mệt mỏi với nhau.

Ngày hôm nay họ lại cãi nhau, họ lại không muốn nhìn nhau nữa. Nhưng trên đời này, có phải chăng là tìm được nhau thật khó. Anh nói rằng càng ngày anh và cô càng không hợp nhau. Cô tủi lắm, tại sao anh không nói điều đó khi cô chưa cố gắng tất cả, khi cô chưa quyết định tất cả, giờ đây khi cô ở nơi xa lạ, lo lắng từng miếng cơm.. có phải vì anh mà cô đã quyết định rời xa gia đình và tự lập hay không? Cô trách tại sao anh nói được câu nói đó. Khi cô đã làm mọi điều vì anh, để anh nhìn thấy, còn anh lại chỉ muốn soi mói, dày vò cô từng li từng tý. Anh nói anh không bao giờ tin cô. Điều đó làm cô thấy mình bị xỉ vả. Anh nói cô trơ lắm.
Cô đã từng nghĩ, nếu như một người yêu mình thực sự, thì sẽ không bao giờ nói những điều như vậy. Có lẽ, trái tim này không thể nào chịu thêm bất cứ lời nào nữa rồi. Điều sai lầm nhất của một người con gái đó là nghĩ " Đàn ông sẽ vì mình mà thay đổi". Lắm lúc bên nhau mà cô chợt khóc,chỉ cần cái lắc lắc đầu, là có khi cô đã hiểu anh cần bóp cổ,chẳng biết sau này anh có tìm được cô gái nào hành động của anh đến từng chi tiết nhỏ hay không.

Liệu trên đời này có một người con gái mà anh cho là tốt và cho là tin tưởng được. Người ấy có thể lo lắng cho anh, có thể chịu đựng anh, hiểu anh đến từng ánh mắt, nét mặt. Có người con gái nào dám vượt cả vài trăm cây số về với anh 30 phút và chỉ để nắm nhẹ tay anh một giây.

Và dù trải qua bao nhiêu mọi chuyện em vẫn muốn giữ lấy tay anh, còn anh.. " Anh có muốn giữu lấy tay Em"
NẾU NHƯ ĐƯỢC QUAY LẠI ANH CÓ ĐẾN BÊN EM HAY KHÔNG? EM ĐOÁN LÀ KHÔNG BAO GIỜ ANH NHỈ. BỞI ANH CHẲNG BAO GIỜ THÍCH YÊU MỘT NGƯỜI CON GÁI NHƯ EM.

HẾT Ốc tham ăn( con lợn thịt nướng)

Truyện ngắn hay Là cà phê là thụy

Khi yêu Thụy, An còn trẻ lắm. Tóc mềm cực, hiếm khi uốn hay nhuộm. Làn da tay còn trắng xanh. Mắt trong văn vắt. Thụy xoẹt ngang tuổi trẻ của An. Xoẹt cái roẹt. An nắm áo kéo lại. Bắt được rồi nhé. Mắt Thụy sâu hun hút. Kể cả khi Thụy nói anh sắp rời đi, rõ ràng ra như thế, thì An vẫn nhìn thật lâu vô đôi mắt đó, hy vọng ở tận sâu đáy mắt màu nâu kia, có lời thật thà nào không. Nhưng chịu.

***

An gặp gỡ và yêu Thụy vào những mùa xuân đẹp nhất trong đời. Đó là quãng thời gian mà khi người ta trẻ, người ta không nhận ra nó sẽ chỉ đến duy nhất một lần trong đời. Những cuốn nhật ký sẽ bị bám bụi, cuống vé xem phim bị vứt thùng rác, những bó hoa khô chỉ để chật nhà... và người ta thay thế bằng những chuyến du lịch, những đêm say xỉn nguyên đêm, những buổi hẹn hò dài bất tận... Thụy cao lớn, tóc dài, dày, luồn mãi không hết. Mắt Thụy sâu, già dặn. Giọng Thụy khàn, trầm ấm. Thụy luôn mặc jacket và cột cao tóc.
Viết hiếm khi dùng dấu câu, nhưng nói lại kiệm lời kinh khủng. "Đã ăn gì rồi?". "Chẳng gì cả. Nhớ em thôi.". "Đừng nói vậy. Xin em.". "Yêu em"... Gặp Thụy lần đầu tiên ở quán rượu nhỏ như cái lỗ mũi. 5 phút trước, Thụy bảo Anh tên Thụy. 10 phút tiếp theo, Thụy bảo Hôm nay trời mát, không lạnh như hôm qua. An lúc ấy hếch mũi cười, hết chuyện rồi sao đi nói chuyện thời tiết. Nghĩ rằng chắc hẳn đang bối rối lắm. 5 phút sau đó, chẳng hiểu sao tay An đã nằm gọn trong tay Thụy. Gọn ghẽ. Ngón tay Thụy dài cực. Khi đi đường, hoặc ở nơi đông người, Thụy hay lấy ngón tay vẽ vòng tròn vào lòng bàn tay An. Nhột nhột, kích thích, đam mê. Mọi thứ ở Thụy đều là thế. Không sao cưỡng lại được.
Gã phục vụ đồng bóng lắm điều ở quán cảnh báo: "Thích nó à? Cũng không có gì lạ. Đến tao còn thích nữa là. Cứ như bước ra từ truyện tranh, với vẻ gầy guộc quyến rũ không thể tả ấy nhỉ. Nhưng thằng đấy tệ lắm cưng ạ. Mỗi mùa một em
Như gã nhạc sỹ chuyên sáng tác những bài ca diễm tình với ngôn từ ngỡ mộc mạc yêu thương, nhưng tất cả chỉ là kết quả của những cuộc tình chóng vánh. Toàn là dối trá mà thôi... Dù là tệ, nhưng rất đáng để yêu. Hề hề. Chúc cưng hạnh phúc.".
Đêm đó, ở cuối con hẻm nhỏ, An níu vạt áo Jacket của Thuy, thì thầm. "Thụy, em yêu anh.".
Thụy chơi đàn ở những nơi khác nhau, thậm chí cả ở những vùng đất xa lạ. Những ngày Thụy đi, những ngày Thụy về, An thôi buồn, thôi khóc. Nhưng vẫn luôn mong chờ. Thụy đi, Thụy ôm An, dặn: "Giữ ấm cho anh.". Thụy về, lại ôm An, thì thầm: "Nhớ mỗi hơi ấm em.". Lời nói khiến An lịm đi, khiến tuổi trẻ An thôi bạc màu. Mặc dù đôi lúc áo Thụy bám đầy mùi nước hoa xa lạ, hoặc mắt anh dán chặt vào cô gái anh tình cờ thấy trong quán nhỏ đông người. Chưa bao giờ họ khẳng định mối quan hệ với bất kỳ ai. Tình yêu An tự do, như chính Thụy. Duy có một lần, một cô gái xa lạ bỗng xuất hiện và nói về Thụy với An. Chỉ duy lần đó An khóc.
Thụy nhanh chóng xua tan tất cả, và bình thản nắm tay An trước mặt mọi người. Chỉ vậy thôi, An ngỡ lại tô màu cho thanh xuân của mình thêm lần nữa. Tình yêu Thụy như cơn nghiện, không sao dứt được.

Những năm tháng đó, hàng cây ở ngã ba lúc nào cũng ngả vàng và rơi rụng. Góc đường xào xạc. Trong một tiệm cà phê ấm áp, An dựa vào vai Thụy, đọc một tờ báo xa lạ. Mở trang thứ 77, bài viết nhỏ hiện ra. Về một tiệm cà phê trên đỉnh núi, ở vùng đất xa xôi. Bài viết rất ngắn gọn, chỉ gồm những từ thế này thôi :" Uống cà phê trên đỉnh núi, bạn sẽ có cảm giác chìm xuống hố sâu hun hút. Không cách nào vực dậy nổi. Cà phê – dù được pha đến mức nào – cũng không thể đậm đặc bằng tất cả những nỗi cô độc hiển hiện khi bạn ngồi uống cà phê ở đây.". Thụy cười, xa quá em ơi. Nhưng nếu như cả hai chúng ta cùng đến đó, ngồi bên nhau, anh bỏ đá vào ly cà phê và khuấy nó cho em, thì liệu có ai trong chúng ta cô độc? An không biết. Nhưng họ bỗng dưng yêu thích nơi xa lạ đó.
Thật buồn cười khi người ta có thể bị ám ảnh chỉ bởi một bài viết trên một tờ báo đọc vội nào đấy, ở một tiệm cà phê nào đấy, tại góc đường nào đấy. Ám ảnh như cơn mơ Thụy trong giấc ngủ An mỗi đêm.

Nhưng nỗi ám ảnh của Thụy nhiều hơn, dày hơn. Thụy đến tòa soạn, muốn tìm cho ra người viết bài đó. Là người có bút danh Somewhere. Là một người bí mật. Những người có trách nhiệm cho hay đó chỉ là cộng tác viên tự do, không cố định, chuyên cộng tác ở mục du lịch và trải nghiệm. Hình như tên thật cô ta là Minh. Chỉ vậy thôi. Thụy hỏi An, liệu khi cái cô tên Minh ấy leo lên đến đỉnh đồi và bước vào quán cà phê đó, cô ấy có thật sự rớt xuống vực sâu hun hút? Phải như thế nào mới có thể đi, và viết được như thế? An níu chặt đôi tay vào với nhau. Cảm thấy sợ hãi thật sự.

Một ngày đầu đông, cuối cùng người đó cũng xuất hiện. Cái người tên Minh ấy. Tóc dài bù xù. Các ngón tay gầy nhẳng. Đôi lông mày lộn xộn không thể tả.
Cô ta hất đầu, hỏi Thụy: "Nghe bảo anh tìm tôi nhiều, đến gây phiền lên được. Sao vậy?". Thụy bỗng cười toe như đứa trẻ. Nắm tay An, Thụy nói về bài báo hôm nào. Minh trả lời nhát gừng. Hỏi anh muốn biết để làm gì? Thụy cười, bảo, sẽ dẫn An tới đó, uống cà phê, và cô độc cùng nhau. Đôi mắt Minh đục sâu. Một đêm thành phố đầy gió, Minh hẹn Thụy ra quán nhỏ. Hôm ấy, mùi nước hoa ấm của Minh bám đầy áo Thụy. Minh kể về đỉnh núi tuyết phủ trắng xóa, về những con đường biên giới rợp bóng cây, về cái hồ ảo diệu nhất quả đất, và cả quán cà phê trên đỉnh đồi. Ở một khoảnh khắc nào đó, Thụy cảm tưởng mình đang đi du lịch cùng Minh, qua những lời rì rầm Minh kể. "Tôi đã từng lầm tưởng đó là một nhà thờ trên đỉnh đồi. Khi tôi đến đấy vào mùa xuân, các khung cửa kính đầy màu sắc ánh hiện dưới ánh mặt trời. Sự cao vợi và lung linh của nó, một phút chốc nào đó, khiến tôi thấy bình yên. Mùa xuân năm ấy, tôi chỉ đi lướt qua thôi, tự nhủ lòng sẽ đến đây cầu nguyện vào mùa thu.
Mùa thu lỗi hẹn. Khi tôi trở lại, tuyết đã rơi trắng xóa các con đường. Che phủ nóc nhà gạch đỏ nâu. Là mùa đông, lạnh lẽo và ướt át. Khi bước chân gần đến khung cửa nhỏ, mới biết đây không phải nhà thờ. Mà chỉ là một tiệm cà phê bé nhỏ. Sau cánh cửa gỗ, tiếng rì rầm rì rầm xuất hiện. Mùi ca cao, sữa bò cùng cà phê nguyên chất hòa quyện vào nhau, gây nghẹn nơi tim. Lúc đấy, chỉ muốn hôn ai đó. Thật sâu.". Mọi thứ như thước phim chậm, đến mức không hiểu bằng cách nào Thụy đã nắm tay Minh. Như đêm nào với An. Lúc ấy, ở một góc đường khác, An đang cười đùa cùng bạn bè. Ly rượu trên tay bỗng trơn tuột, rơi vỡ đánh xoảng. Một nửa đầu nhói đau. Thành phố tự nhiên đổ mưa, lạnh thấu xương. Tin nhắn Thụy bay tới. "Anh sẽ lên cao nguyên và xây một tiệm cà phê như vậy. Anh quá mệt mỏi với các giấc mơ. Ở tiệm cà phê của riêng anh, anh sẽ chơi đàn, uống cà phê, và hôn ai đó. Có muốn đi cùng anh?".
An không hiểu vì lý do gì, mà An khi đó – 20 tuổi, không ngại dịch chuyển, yêu Thụy vô cùng tận – lại có thể từ chối đi cùng anh. Rồi An cũng nhận ra, An chưa bao giờ là nỗi ám ảnh của Thụy. Ít nhất, là không nhiều bằng những dòng chữ ngắn gọn mà một người lạ nào đấy viết vội trên một trang giấy, rồi trang giấy ấy nằm gọn ghẽ ở một góc nhỏ trong tiệm cà phê vắng người. Có phải không Thụy? Tình yêu em chưa bao giờ giữ chân được anh? Các email Thụy gửi về, thường đính kèm những tấm hình nhỏ. Góc tường bên phải đang trét xi măng. Sàn nhà dang dở. Cái máy pha cà phê buồn cười và ngộ nghĩnh. Hình đính kèm, cùng những dòng ngắn gọn đúng chất Thụy. "Xi măng này không gây nhám. Rất dịu dàng.", "Em thích không, cái chậu hoa này?". " Anh sẽ đốt nến thôi.". Nhưng Thụy chưa biết đến cảm giác cô độc đó là thế nào. "Anh chưa biết tới nó. Cứ thấy mình lơ lửng ở đây thôi.
Anh muốn được như Minh. Một lần nào đó trong đời, rơi thật nhanh xuống đáy". Câu nói hiếm hoi dài nhất của Thụy. Nhưng đủ để làm An đau.

Những tháng ngày cuối cùng của ký ức đó, An quyết định lên cao nguyên. Vì nỗi nhớ Thụy cồn cào không dứt. Cao nguyên mùa đông, sương giăng mù mịt. Tay cứ níu tay, không sao ấm nổi. Theo những thông tin ít ỏi, An lần tìm nỗi ám ảnh của Thụy. Một sự cố nhỏ xảy ra khi xe bus chết máy giữa đường, khiến An đến chập tối mới lên được đỉnh núi. An đi bộ, gót giày xém trơn trượt mấy lần. Quên mất báo Thụy hôm nay lên, thế nào lát nữa cũng bị anh sạc cho một trận. Cuối con dốc, quán nhỏ hiện ra. Dưới một tán cây tùng, và cánh cửa làm bằng gỗ đã mục. Im lìm. An đi vòng quanh, thấy một cánh cửa hông đang lập lòe một ngón nến nhỏ. Đã quá trễ để pha cà phê cho khách rồi nhỉ. Nói rồi An đẩy cửa bước vào, chuẩn bị hít căng vào lồng ngực mùi cà phê. Và mùi Thụy.
An thấy Thụy và Minh đang hôn nhau trên nền xi măng. Nền xi măng không gây nhám. Rất dịu dàng.

Sau đó An biến mất.

Ngôi nhà nhỏ vẫn ở yên nơi đỉnh núi. Quán cà phê luôn sực nức mùi, và đầy tiếng rì rầm rì rầm của rất nhiều người. Sau buổi tối hôm đó, Thụy không hôn Minh thêm một lần nào nữa. Các ngón tay anh thỉnh thoảng đau đớn, đến mức không thể pha cà phê. Rồi Minh cũng bỏ đi, để lại Thụy trơ trọi như một con chiên trong nhà nguyện. Thụy nuôi tóc dài. Đôi khi lỡ tay pha quá nhiều cà phê, lại dùng cà phê gội đầu trong những đêm mùa đông lạnh lẽo.. Thường nhớ cái níu tay của ai đó nơi vệ đường, cả lời thì thầm can đảm: "Thụy, em yêu anh.".

Đông tàn úa. Thụy vẫn thường ngồi rất lâu bên khung cửa sổ tự anh đóng bản lề. Như đang cầu nguyện. Xung quanh vẫn rì rầm. Người đưa thư gõ cửa, hít đầy vào lồng ngực mùi cà phê rang ám ảnh. Đôi mắt Thụy đã đục ngầu không thể nhìn được chữ, phải đưa ra dưới nắng. Thư chỉ vài dòng đơn giản,
báo tin An mất vì khí ga trong một căn phòng khép kín, đi kèm một mảnh giấy gấp tư. Vào mùa thu năm nào chẳng rõ. Các dòng chữ nhảy múa trong buồn rầu.

Buồn rầu.

"Thụy! Em đã đi rất xa, qua rất nhiều sân bay, nhiều bến xe đông đúc, ngủ gục ở biết bao phòng chờ. Em đi xa khỏi anh, khỏi những vệt chạm ám ảnh giữa lòng bàn tay. Bao nhiêu mùa trôi qua em chẳng biết... Mọi thứ dường như đã xóa trắng, từ mùa đông năm nào. Bao năm qua, em sống một mình. Những đêm đông không ai ủ ấm, những chậu hoa không ai tưới nước cùng. Vào những năm tháng cùng cực nhất của cuộc đời, lạ kỳ làm sao khi em vẫn có thể mỉm cười ấm áp khi nghĩ về anh, về đêm nào ở con hẻm nhỏ – em đã níu vạt áo anh mà thầm thì: Thụy, em yêu anh. Tình yêu em lớn gấp ngàn lần nỗi ám ảnh mà anh từng có. Năm tháng của em, tuổi trẻ của em, những đam mê của em... biết không Thụy? Ngay khoảnh khắc đó, tất cả đã đứng yên. Và biến mất.
Bao nhiêu ngôn từ cũng không đủ để diễn tả nỗi buồn trong em lúc ấy, lúc này, về sau này, và mãi mãi.

Em thôi cười, thôi nói, thôi xước vỡ, thôi đắm say.

Có lúc em tưởng mình đã quên sạch. Tự đấm mạnh vào ngực mình cũng không thấy đau. Nhưng sáng nay, Thụy ơi, khi em thức dậy và nhìn ra khoảng rừng phía sau đầy nước – em bỗng thấy hoảng hốt. Lòng bàn tay em run rẩy. Em không thể chịu đựng được nữa. Rồi em ngồi bên ô cửa sổ gỉ sét, hát những bài hát của anh, bình thản. Đến tận khi mặt trời đứng bóng.

Thụy, dù có đau, thì em vẫn muốn sống một cuộc đời cùng anh. Cùng anh uống cà phê, và rơi xuống đáy. Rồi chúng ta sẽ gặp nhau ở tận cùng. Em biết thế. Và nếu được quay lại, tại cuối con hẻm nhỏ, em vẫn muốn níu vạt áo anh mà thì thầm: Thụy, em yêu anh."

Lúc ấy, đồng hồ chỉ mười hai giờ trưa. Ánh nắng ở đâu đó chiếu thẳng vào khung kính, rồi đi qua cánh cửa gỗ, đập mạnh vào mắt, khiến Thụy rơi nhanh xuống đáy.
"Uống cà phê trên đỉnh núi, bạn sẽ có cảm giác chìm xuống hố sâu hun hút. Không cách nào vực dậy nổi. Cà phê – dù được pha đến mức nào – cũng không thể đậm đặc bằng tất cả những nỗi cô độc hiển hiện khi bạn ngồi uống cà phê ở đây."

Cái cảm giác đó đây rồi.

Là cái cảm giác mà Thụy đã dành tất cả cuộc đời mình để kiếm tìm.

Cảm giác rơi xuống đáy, tưởng rằng đã sâu nhất rồi, nhưng vẫn còn đáy sâu hơn.

Tiếng rì rầm ngưng bặt. Quán cà phê vẫn kiêu hãnh trên đỉnh núi.

Nhưng sự kiêu hãnh trong Thụy đã không còn.

Chẳng còn gì nữa cả.

Thiên Bình == HẾT ===
Được tạo bởi Blogger.